Phòng Khám A

Hãy bĩnh tĩnh vì bạn đã đến đúng địa chỉ cần tìm. Đầu tiên bạn cần hiểu rõ một số khái niệm sau:

  • Phơi nhiễm với HIV (Exposure) là tình huống có tiếp xúc trực tiếp với máu hoặc các dịch cơ thể của người nhiễm HIV hoặc nghi ngờ nhiễm HIV dẫn đến nguy cơ lây nhiễm HIV.
  • Dự phòng HIV trước phơi nhiễm (PrEP: Pre-exposure prophylaxis) là khi một người chưa bị nhiễm HIV nhưng có nguy cơ bị nhiễm HIV cao dùng thuốc hằng ngày để phòng ngừa nhiễm HIV.
    • Đối tượng có nguy cơ bị nhiễm HIV cao là thường xuyên quan hệ tình dục hoặc sử dụng ống chích.
    • PrEP rất hiệu quả trong phòng ngừa nhiễm HIV nếu dùng đúng cách: sử dụng hằng ngày và liên tục. Nếu dùng ngắt quãng, thuốc có hiệu quả không cao.
    • Các nghiên cứu khoa học cho thấy PrEP giảm nguy cơ nhiễm HIV từ quan hệ tới 99%, và từ sử dụng kim thường xuyên trên 74%.
  • Dự phòng sau phơi nhiễm (PEP:

PEP có nghĩa là dùng thuốc kháng vi-rút (ARV) sau khi có khả năng phơi nhiễm với HIV để tránh bị nhiễm HIV.

PEP phải được bắt đầu trong vòng 72 giờ sau khi phơi nhiễm HIV, nhưng bạn bắt đầu PEP càng sớm thì càng tốt. Mỗi giờ đều có giá trị. Nếu bạn sử dụng PEP theo quy định, bạn sẽ cần tuân thủ điều trị trong 28 ngày.

PEP chỉ nên được sử dụng trong các tình huống khẩn cấp và phải được bắt đầu trong vòng 72 giờ sau khi phơi nhiễm HIV. Nếu bạn nghĩ rằng gần đây bạn đã bị phơi nhiễm HIV gần đây, hãy gặp bác sĩ tư vấn về PEP ngay lập tức.

  •